móc treo

Thơ: Cô giáo Mầm non

Thứ năm - 25/05/2017 20:29
nhưng vẫn luôn cười

nhưng vẫn luôn cười

Cô là mẹ trẻ là con

Ai từng đến lớp Mầm Non
Hãy dạy thử một ngày tròn xem sao
Ô kê, cứ thử xem nào
Một ngày vất vả, lao đao một ngày
Đầu giờ đón trẻ liền tay
Đứa khóc đứa mếu, đứa gây đứa hờn
Ổn định và ăn sáng luôn
Lại ho sặc sụa, lại nôn ào ào
Một cô dọn dẹp quét lau
Một cô dỗ cháu, “ăn mau, ngoan nào”
Đứa nuốt, đứa ngậm, đứa lè…
Thôi thì quần quật cũng ê ẩm lòng
Sau khi ăn sáng đã xong
Cô cho sinh hoạt ngồi vòng đọc thơ
Lưng tròng nước mắt chực chờ
Chỉ một đứa khóc, lớp òa khóc theo
Mầm non lắm cảnh trớ trêu
Tối về nghe điện thoại reo…giật mình

 

 

Mầm Non nếu gọi ôsin
Âu là cũng đúng, thật tình không ngoa
Biết âm nhạc, giỏi hát ca
Tạo hình, thiết kế, cắt hoa, vẽ vời
Tần tật các thứ trên đời
Mầm Non phải biết đầy vơi ít nhiều
Mỗi ngày từ sáng đến chiều
Trở về phách lạc, hồn siêu rã rời
Về nhà nào được nghỉ ngơi
Giáo án, phổ cập khổ đời Mầm Non
Giờ đâu chăm sóc chồng con
Đôi khi ngấn lệ, chảy tròn bờ mi
Ngày qua tháng lại lắm khi
Lòng ta lãnh cảm, chai lì chẳng hay
Vợ chồng lục đục từ đây
Ngồi buồn nghĩ cũng thương thay sự tình
Xin thưa các bậc phụ huynh
Xin thưa các đấng quân minh làm chồng
Chỉ xin hai chữ “cảm thông”
Mầm Non ta phải hết lòng yêu thương…

Tác giả bài viết: Ngô Thị Hoài An

Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn